Quyết định của con cần được lắng nghe như thế nào?

196171369 2418535584957269 6015251179738532488 n 1170x550 - Quyết định của con cần được lắng nghe như thế nào?

Bài viết này tôi hướng tới những bậc phụ huynh ở vùng cao, những người có điều kiện sống như tôi, có mức độ hiểu biết hạn hẹp và thế giới quan hạn chế như tôi vậy. Trước tiên để tôi kể bạn nghe một câu chuyện vui nha!

Tôi bỏ nghề nên “mất dạy”

Tôi từng là một “cô giáo”, tôi cũng từng đứng lớp, nhưng sau một năm đi dạy thì tôi đã bỏ nghề vì tôi thực sự cảm thấy mình không phù hợp với nghề, mặc dù trước đó tôi đã cố gắng gồng lên vì trách nhiệm. Sau một trải nghiệm môi trường giáo dục tôi quyết tâm bỏ nghề, vì tôi nghĩ học sinh xứng đáng được dạy dỗ bởi những giáo viên yêu nghề hơn tôi, giỏi hơn tôi và muốn gắn bó với các thế hệ học sinh hơn tôi.

Tôi quyết định bỏ nghề mặc cho bố tôi không đồng ý, “bố thích thì cứ chạy, nhưng con không đi dạy lại đâu” tôi đã nói với bố thế khi bố bảo tôi ”tìm cửa”. May quá, may tôi cứng đầu chứ không thì bây giờ không biết đang nợ bố tôi mấy con trâu, cũng may là có mẹ tôi ủng hộ và các anh tôi thì không có bất cứ động thái gì cho thấy là đang phản đối. Đấy chắc chắn là quyết định can đảm nhất và cũng là quyết định đúng đắn nhất của tôi ở thời điểm đó khi mà tôi vẫn đang ăn bám bố mẹ.

Cùng một sự việc, nhưng lại mang lại cảm giác thất bại khác nhau

Việc tôi bỏ nghề đối với bố tôi là một thất bại lớn, tôi cũng thấy đó là một thất bại lớn nhưng suy nghĩ của tôi khác bố tôi. Tôi cảm thấy thất bại vì tôi đã biết tôi chẳng yêu nghề sư phạm nhưng tôi vẫn cố học, tôi cảm thấy thất bại là vì không bỏ sư phạm ngay từ đầu. Ngày tôi xin mẹ tôi học du lịch nếu là bây giờ chắc là mẹ tôi đã đồng ý, nhưng ngày ấy du lịch là gì cũng còn chưa biết, nên mẹ tôi cũng chẳng dám mạo hiểm. Tôi thì cũng chẳng đủ nhiệt, chẳng đủ năng lực để chứng minh là mình có thể nên cũng đành thôi.

Áp lực vô hình

Chẳng biết ở những vùng khác thế nào, chứ tôi thấy ở vùng cao, đa số cứ phải chịu những cái áp lực từ đâu đâu ý, nó không mang lại bất cứ thứ gì hay ho cả, thậm chí là toàn mang lại những thứ tiêu cực, nhưng người ta vẫn rất để ý, rất là phiền não bởi những thứ không phục vụ cho bất kỳ thứ gì cho gia đình mình.

Ngày tôi mới bỏ nghề bố mẹ tôi hay phải nghe những câu đại loại như: “nuôi tốn tiền ăn học giờ nó bỏ nghề”, “học lắm rồi cũng có nghề gì đâu”, “tốn bao nhiêu tiền của xong cũng về quê lông bông”, “nuôi ăn học tốn tiền rồi cũng không được gì” vv và vv… Tôi không hiểu sao luôn ấy, sao lại cứ phải là đi dạy mới được coi là có việc làm? Như thế nào là tốn tiền của mà không được gì? Ô hay… Cứ phải nói thế để bố mẹ tôi buồn mới chịu được hay sao?

Nghe những câu đó tôi cũng không thoải mái, nhưng tôi bận làm việc khác nên tôi bỏ qua, có bố tôi vẫn căng thẳng lắm. Ông ngại thay đổi và giữ suy nghĩ theo lối cũ, là học gì ra phải làm cái đó. Hoặc ít nhất là phải làm cái gì đó kiếm ra nhiều tiền, ăn trắng mặc trơn như vậy bố mẹ mới nở mày, nở mặt. Mà tôi bỏ nghề rồi tạm gọi là “sờ tát ắp” tôi tiêu tiền không mà, tôi cắm sổ đỏ của bố tôi để làm homestay chứ tôi có kiếm ra tiền đâu, giờ nghĩ lại thấy việc bố tôi áp lực, căng thẳng cũng là đúng thôi.

Bước ra khỏi vùng an toàn

Nhưng đó dù sao cũng là một cú nhảy ra khỏi vùng an toàn của tôi, tôi cũng phải trả giá cho việc đó bằng nhiều bài học vì sự thiếu trải nghiệm của mình, thiếu kiến thức và cái tôi cao ngất ngưởng của tôi. Đến giờ tôi vẫn rất kiên định với những gì mình đang làm, vẫn đang hàng ngày chứng minh cho bố tôi thấy là tôi đang đi đúng hướng và quyết định giúp bố tôi bảo toàn mấy con trâu là đúng đắn.

Thật ra có rất nhiều phụ huynh có lối suy nghĩ như bố tôi, những đứa miền núi có thế giới quan hạn hẹp và sống trong vùng an toàn như tôi ngày ấy rất ít người có thể tự chọn cho mình hướng đi phù hợp, có khi là may mắn chọn đúng, có khi là chấp nhận lựa chọn thôi.

Chuyện buồn cười và buồn lòng

Bạn tôi kể chuyện rằng cũng từng có ý định bỏ nghề, nhưng vừa viết đơn xin ra khỏi nghành thì mẹ ngất, phải đưa đi cấp cứu nên lại rút đơn. Nghe xong tôi vừa buồn cười, vừa thấy thương vì không phải ai cũng có thể cứng đầu là xong, nhiều người sẽ phải chấp nhận vì nhiều hoàn cảnh, nhiều lý do khác nhau và tự an ủi mình rằng nếu không được làm những gì mình thích, thì hãy thích những gì mình làm. Với tôi suy nghĩ được như vậy đã là rất can đảm rồi, vì tôi không nghĩ được vậy…

Rồi có nhiều người bạn của tôi không xin được việc, làm những công việc khác, lao động chân chính, kiếm tiền bằng mồ hôi, nước mắt chẳng trộm cướp gì. Nhưng không phải là làm cô giáo, thầy giáo nên cũng bị nói ra nói vào việc bố mẹ tốn tiền nuôi ăn học rồi ra cũng chẳng xin được việc, rồi thì rất nhiều áp lực khác từ bên ngoài mà không chỉ người đó chịu, bố mẹ lại chính là người chịu áp lực lớn nhất, vì cứ mải để ý đến thiên hạ.

Tôi có thể bỏ qua những lời ác ý của một vài người, bố mẹ tôi cũng vượt qua được sự “mất dạy” của tôi rồi. Bố mẹ tôi không bị ngất với các quyết định được đưa ra của tôi, điều đó cũng đã là may mắn rồi. Được đi học cũng đã là may mắn hơn nhiều người, mặc dù “mất dạy” nhưng cũng không phí bao bao năm ăn học đâu, vì nếu không có bao năm ăn học thì tôi lấy đâu ra dũng khí bỏ nghề. Đến giờ thì tôi nghĩ mọi ý kiến của tôi đang được bố mẹ tôi lắng nghe và ủng hộ, tôi cũng không biết có phải tôi cứng đầu quá nên không còn cách nào khác ngoài ủng hộ hay không…

Suy ngẫm

Việc đồng hành cùng con cái, định hướng cho chúng trong quá trình trưởng thành rất quan trọng, nhưng có thể là theo lối sống, các bố mẹ quá bận rộn trong việc lo cơm – áo- gạo –tiền mà không có thời gian dành cho việc làm bạn cùng con. Theo quan sát của tôi thì phụ huynh ở các vùng miền núi nói chung rất ít người có thể làm bạn cùng con của mình.

Ngày xưa có thể vì quá bận rộn, nhưng bây giờ chúng ta lại đang bị cản trở bởi những chiếc điện thoại thông minh, bố mẹ sống trong thế giới của bố mẹ, con cái sống trong thế giới của con cái, dần dần tạo nên khoảng cách và không tìm thấy điểm chung. Việc trò chuyện tâm sự với con đối với nhiều người trở nên khó khăn, gượng gạo chính vì thế ngoài giao tiếp cơ bản trong cuộc sống thì tâm tư, tình cảm con cái gần như không tâm sự với bố mẹ vì cảm thấy không được chia sẻ và sự cách biệt thế hệ khiến những đứa trẻ nghĩ rằng bố mẹ sẽ không hiểu.

Việc bố mẹ kỳ vọng vào con cái của mình không có gì là sai cả, nhưng hãy chắc chắn việc đó không gây áp lực cho các con của mình, các bộ mẹ cũng đừng tự áp lực bởi những thứ bên ngoài. Giờ công nghệ có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, thế giới quan cũng được mở rộng hơn nhờ công nghệ. Thế nên qua bài viết này tôi rất mong những bậc phụ huynh đặc biệt là những người vùng cao như tôi, có thể tận dụng công nghệ để mở rộng thế giới quan của mình, học cho mình những kỹ năng làm bạn cùng con để ngồi lại trò chuyện lắng nghe, định hướng cho con ngay từ khi còn nhỏ để có thể mở ra những hướng đi không phải mất thời gian, tiền bạc cho những con đường vòng vèo không cần thiết.

Những quan điểm được nêu ra trong bài viết đều xuất phát từ những quan sát, cảm nhận chủ quan của tôi. Có thể trải nghiệm của tôi chưa đủ để có thể viết đúng, viết đủ, chưa thể nhìn thấy hết các mặt khác trong cuộc sống. Nhưng nó được viết ra từ thế giới quan của một người miền núi từng trải qua những quãng thời gian mà các em nhỏ đang và sẽ trải qua. Chính vì vậy, dù đúng hay sai thì cũng mong là những ông bố, những bà mẹ hãy thử suy nghĩ về việc làm bạn cùng con, hãy  sử dụng công nghệ như một công cụ để mở rộng hiểu biết, tiếp cận kiến thức mới, chọn lọc thông tin khi sử dụng mạng xã hội, đừng lãng phí phí thời gian cho những thứ vô bổ.

Trả lời